Home Giáo dục Top 6 bài văn kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn lớp 9 mới nhất

Top 6 bài văn kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn lớp 9 mới nhất

by Thanh Châu
89 views

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn lớp 9 là một trong những bài viết văn được rất nhiều học sinh quan tâm. Các em hãy cùng tham khảo những bài văn mẫu dưới đây để biết cách viết một bài văn thật hoàn chỉnh, thật mạch lạc cũng như sáng tạo nhất.

Chắc chắn cuộc sống muôn màu này ai ai cũng sẽ bị mắc sai lầm thế nhưng quan trọng nhất chúng ta phải biết sữa chữa những sai lầm này. Đọc trộm nhật ký cũng là một sai lầm và nếu như em mắc sai lầm này hãy viết ra, kể lại sai lầm đó để chúng ta cùng sửa chữa cũng như hiểu nhau hơn.

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – Bài làm 1

Thực sự sẽ không bao giờ tôi có thể quên được những hành động sai trái mà tôi đã làm với người bạn của mình. Đó là việc tôi đã đọc trộm nhật lý của Mai Chi.

Mai Chi với tôi là một đôi bạn thân và ngay từ nhỏ thì chúng tôi đã chơi với nhau, tất cả sở thích của nhau chúng tôi đều biết và quan trọng bọn tôi rất hợp nhau. Mai Chi là một cô bạn bụ bẫm trông vô cùng xinh xắn và có mái tóc dài, đen hay buộc hai bên, đôi mắt to, tròn cùng với đó là đôi môi đỏ thắm lúc nào cũng tươi cười nhìn thật duyên. Mai Chi học rất giỏi và ở trong lớp bạn là lớp phó học tập được mọi người vô cùng yêu quý và ngưỡng mộ nữa.

Tôi không thể nào quên được có một lần tôi đến nhà Chi mượn sách “Học tốt văn” và lúc đó tôi đang mải làm bánh nên để tôi tự tìm trong giá sách của Mai Chi. Ôi! Đúng là con người của sách vở có khác, hẳn một tủ sách khiến tôi hoa mắt và không tìm ngay được cuốn sách tôi cần. Lúc đó tôi phát hiện ra một khe hở nhỏ cạnh kệ sách có một quyển sổ nho nhỏ màu hồng trông thật xinh đẹp. Cuốn sổ này vài lần tôi cũng nhìn thấy nhưng Mai Chi thường cất cẩn thận và không khoe ai bao giờ cả. Rồi tôi nhìn thấy bên ngoài cuốn vở đó ghi chữ “Nhật ký”. Tôi thật sự tò mò vì tôi biết rằng nhật ký chính là những sự việc, những lời tâm sự hay khó nói mà người ta thường ghi chép lại trong một ngày. Tôi thầm nghĩ tất cả những bí mật của Mai Chi sẽ gói gọn trong cuốn sổ này. Nhưng lý trí đã ngăn cản tôi vì đọc trộm nhật ký là một điều sai trái, đáng trách.

Tôi cũng lướt qua không xem cuốn nhật ký này, nhưng tôi tò mò vì muốn biết thêm về Mai Chi như thế nào và muốn biết Mai Chi ghi nhật kí như thế nào? Tôi không kìm được tay mình tiếp tục mở cuốn sổ thực sự cũng không kìm được mắt mình đọc nó. Lúc đó thì thực sự tôi cũng đã luôn luôn cố gắng nhưng mắt tôi vẫn dán vào cuốn nhật ký của Chi đọc. Tôi thốt lên “Trời ơi! lẽ nào cuộc sống của người bạn mình là như vậy?” Bỗng tôi giật bắn mình, thì ngay lúc đó Mai Chi xuất hiện ngay trước mặt. Thực sự đôi bàn tay tôi run bắn, cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất, tôi đứng trân trân đã vậy còn bất động, không nói được lời nào. Lúc đó tôi nhìn thẳng vào Mai Chi và chỉ nhớ ánh mắt rưng rưng, đôi môi run rẩy đầy tức giận của Mai Chi. Ôi! Thực sự lúc đó tôi biết tôi sai và ân hận lắm.

Từ lúc nhỏ đến bây giờ chơi thân với Mai Chi như vậy thì đó cũng chính là lần đầu tiên tôi thấy Mai Chi giận dữ như vậy. Không dám nói một câu nào thì tôi chạy, chạy như trốn ánh mắt ấy, lúc đó tôi chỉ muốn khóc nấc lên. Trong tôi rất sợ, sợ sự giận dữ Mai Chi ném cho tôi, sợ cả chính việc mình vừa làm quá sai lầm. Khi chạy về đến nhà tôi đóng sập cửa phòng lại, lúc đó tôi thở hổn hển, bần thần ngồi xuống ghế, tôi tự trách mình tại sao lại làm như vậy được chứ? Làm sao tôi không chiến thắng được sự tò mò của chính mình mà lại đọc nhật ký – quyền riêng tư của mỗi người. Điều này khiến tôi vô cùng hối hận và day dứt không chút nào yên.

Cả đêm hôm đó tôi trằn trọc mãi. Lúc này thì tôi chỉ ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra và ngày mai chúng tôi lại cùng nhau đến lớp mà thôi. Chính bản thân tôi suy nghĩ miên man, lúc đó tôi cũng đã nhớ lại những trang nhật ký đầy nước mắt của bạn. Thực sự làm sao tôi có thể tưởng tượng được rằng gia đình Mai không hề hạnh phúc, suốt ngày Mai Chi cũng phải nghe những trận cãi vã của bố mẹ bạn ý thật là buồn biết bao nhiêu. Hàng ngày bạn ấy là một cô bé tưởng chừng luôn vui cười là thế nhưng sự thật không phải. Chính bản thân tôi cũng không tin vào những gì mình đã đọc. Thực sự lúc này đây cứ càng nghĩ, tôi càng thương Mai Chi rất nhiều. Tự bản thân của tôi cũng đã lại tưởng tượng ra hình bóng Mai cô đơn và buồn bã trong căn nhà lớn đó. Tôi tự trách bản thân trước đây luôn cho mình là người hiểu về Mai Chi rõ lắm, tôi buồn lắm.

Cho đến sáng hôm sau, tôi đến lớp một mình và không đợi Mai Chi như bình thường. Hôm nay tôi đến sớm và đợi gặp Mai Chi để nói lời xin lỗi. Khi gặp Mai Chi tôi lí nhí xin lỗi bạn và không biết nói như nào nữa, Mai Chi ôm tôi và nói “Mình là bạn tốt mà, lần sau bạn không được như thế nữa, làm như thế nữa là mình giận đấy”. Tôi vui lắm! Vui vì Mai Chi không giận tôi, thế nhưng chắc chắn tôi sẽ không bao giờ quên được sai lần này của tôi đối với bạn thân của tôi.

Kể về một lần em trót xem nhật ký

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – Bài làm 2

Tôi và Hoa là đôi bạn rất thân từ nhỏ đến lớn, từ đó đến giờ, tình cảm của chúng tôi vẫn rất gắn bó nhưng trước đây, đã có một lần tình bạn của chúng tôi suýt nữa đã không giữ được bởi sự sai lầm đáng trách của tôi. Đó là do có một lần tôi đã trót xem nhật kí của Hoa.

Chuyện xảy ra đã hơn một năm nhưng đến giờ tôi vẫn coi đó là một bài học và không bao giờ muốn tái phạm. Hôm ấy, một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, tôi sang nhà Hoa chơi và cùng làm bài tập về nhà. Thấy tôi đến, Hoa mời tôi lên phòng mình chơi và xuống nhà lấy nước và hoa quả, trong lúc đợi Hoa, tôi nhìn thấy trên bàn có một quyển sổ màu xanh da trời trông rất đẹp, phồng lên vì có một cái bút nằm bên trong, tôi đoán là Hoa đang viết dở thì tôi đến. Vốn tính tò mò, tôi cầm cuốn sổ lên và thử mở ra xem, lúc đầu tôi chỉ nghĩ có lẽ là sổ tay ghi công thức toán hoặc là đoạn văn hay, ai ngờ đọc những dòng đầu, tôi nhận ra đó là sổ nhật kí. Tôi toan đặt xuống vì biết nhật kí là đồ vật mang tính chất cá nhân, không nên xem khi chưa được chủ nhân cho phép. Nhưng rồi tôi nghĩ, Hoa và tôi chơi với nhau từ bé, trước nay chưa từng giấu nhau điều gì, trong cuốn nhật kí này chắc cũng chả có điều gì quá bí mật đến mức tôi không thể xem. Hoa không có ở đây, xem một chút cũng có sao đâu, với lại nếu ở đây, chắc Hoa cũng sẽ không từ chối nếu tôi muốn xem nhật kí của bạn. Vậy là lưỡng lự một chút, tôi cầm cuốn nhật kí lên và mở ra đọc, vừa đọc, tôi vừa không tránh khỏi bật cười thành tiếng. Ôi, cô nàng của tôi đa sầu đa cảm quá chừng, chỉ một cơn gió cũng khiến cho Hoa phải dài dòng suy nghĩ mộng mơ thế này ư? Khi đọc tôi thấy ngày nào cô bạn cũng ghi nhật kí, có ghi cả ngày tháng rõ ràng, ngày nào cũng chỉ là những cảm xúc trước những điều vụn vặt, cô bạn thấy ông hàng xóm đánh con chó nhỏ cũng thương mà không sao làm gì được, thấy trời mưa cũng buồn vì màu trời không tươi,… Càng đọc tôi lại càng không nhịn được cười bởi sự “lãng mạng” của cô bạn mình, thế mà bấy lâu nay tôi biết gì về điều đó đâu. Chợt, tôi nghe ngoài cửa có tiếng Hoa làm tôi giặt mình:

– Lan, cậu làm gì vậy, sao cậu lại đọc nhật kí của tớ.

Tôi lúc túng hồi lâu nhưng rồi cũng cười khì:

– Có gì đâu, tớ thấy nó trên bàn, tớ đọc thử coi, mà bây giờ tớ mới biết cậu lại “nhạy cảm” như vậy đấy!

Tôi nói bằng giọng điệu châm chọc mà không để ý đến mặt Hoa đã đỏ bừng vì giận dữ. Hoa chạy nhanh lại, giật phắt cuốn sổ trong tay tôi:

Xem thêm:  Top 10 bài văn kể về anh hùng dân tộc lớp 3 mới nhất

– Lan kì quá vậy, Lan đã đọc trộm nhật kí của tớ rồi mà còn cười tớ, tớ thất vọng về Lan quá, Lan về đi, tớ không muốn chơi với Lan nữa.

Cánh cửa đóng sầm lại trước mặt tôi cùng tiếng thút thít của Lan sau đó. Tôi từ ngỡ ngàng chuyển sang tức giận. Tôi hậm hực ra về, tôi không cho rằng mình sai, dù sao trong cuốn sổ ấy cũng có điều gì quan trọng đâu ngoài mấy cái cảm xúc vớ vẩn nghe mà sến súa của Hoa, cớ sao không cho tôi xem, cớ sao lại tức giận khi tôi cười, ai đọc được những dòng như vậy thì cũng sẽ cười cho mà xem. Vậy là những ngày sau đó, phải đến cả tuần, tôi và Hoa không nói với nhau lời nào, Hoa vẫn giận, còn tôi thì không thấy mình sai. Tôi đem chuyện kể cho mẹ nghe, mẹ dịu dàng bảo:

– Con xem nhật kí của bạn, vậy là sai rồi, cho dù là bạn thân, cũng cần có sự riêng tư, nếu đổi ngược lại con là Hoa và Lan xem nhật kí của con như vậy, con có giận không? Hơn nữa, con nói là bạn bè không nên giấu nhau điều gì nhưng nếu là một người bạn thực sự, con sẽ không cười vào những dòng cảm xúc ấy của Hoa, đó là những cảm xúc chân thực và riêng tư, con đã xúc phạm vào nó, và con là người có lỗi.

Tôi nghe mẹ nói mà tự trách mình quá chừng, đúng vậy, sao tôi lại cười Hoa cớ chứ, đáng ra tôi phải hiểu nhất bạn của mình chứ, có lẽ Hoa sẽ không giận nếu tôi không tỏ ra thiếu tôn trọng với những cảm xúc của bạn như vậy. Tôi tệ quá, tôi quyết định ngay hôm sau sẽ xin lỗi Hoa. Hoa đã không giận lâu như tôi tưởng, bạn trả lời tôi bằng một nụ cười dịu dàng rạng rỡ, thì ra chỉ cần một lời xin lỗi của tôi ngay lúc đó là đã đủ để Hoa tha thứ cho tôi, nhưng tôi đã để bạn chờ lâu hơn bình thường. Kể từ đó, tình bạn chúng tôi không những trở lại như cũ mà còn thân thiết hơn xưa, chúng tôi kể cho nhau nghe mọi thứ nhưng cũng tôn trọng quyền riêng tư của nhau.

Lần trót xem nhật kí ấy đã để lại cho tôi một bài học quý giá về sự tôn trọng quyền riêng tư của người khác và phép màu kì diệu của lời xin lỗi đặc biệt là tình ban của chúng tôi như trải qua lần đó càng thắm thiết, sâu sắc hơn.

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – Bài làm 3

Có người đã từng cho rằng: “Nếu bạn đóng cửa với mọi sai lầm, chân lí cũng bị bạn cho đứng ở ngoài cửa.” Đúng như vậy, cuộc đời ta ai cũng đã từng mắc sai lầm, nhưng điều để lại cho chúng ta lại là những kinh nghiệm quý giá. Tôi cũng đã từng như thế, đã từng vì tò mò mà trót xem trộm nhật kí của bạn. Câu chuyện ấy cho đến nay vẫn đau đáu trong trái tim tôi, nhưng đồng thời cũng đã để lại cho tôi bài học đắt giá.

Đó là một ngày cuối năm lớp 8, khi cái nắng oi ả và tiếng ve râm ran trên từng bụi cây đã gọi mùa hè của chúng tôi trở lại. Giờ ra chơi, mấy đứa bạn tôi đứa ríu rít chạy ra sân trường chơi ô ăn quan, đứa túm năm tụm bảy trò chuyện cười vang cả một góc trời. Tôi lơ đễnh ngồi một chỗ, ngắm nhìn cái nắng vàng ươm đang chảy trên từng ngọn cây, len qua từng kẽ lá, lòng chợt cảm thấy thích thú vì một kì nghỉ hè đã sắp cận kề. Chợt con mắt tôi liếc qua chỗ ngồi của Lan – cô bạn bàn trên đã chạy ra ngoài sân nhảy dây cùng chúng bạn lúc nào. Lan là một cô gái vui vẻ, hay cười, lúc nào cũng có thể đem lại cho người khác nụ cười vì tính cách hài hước và chân thật. Bạn bè rất quý Lan và chắc hẳn trong lòng ai cũng ao ước bản thân mình có thể luôn vui vẻ như bạn ấy. Ô kìa,… hình như… trong ngăn bàn bạn ấy có cái gi đẹp thế nhỉ? Tôi cố rướn mình để ngắm nhìn cái vật nhỏ xinh đang lấp ló trong ngăn bàn Lan. Một quyển sổ nhỏ!

Tôi ngồi yên mà trong lòng chẳn thể nào xóa đi cảm giác tò mò. Quyển sổ ấy ghi gì nhỉ? Đấy có phải quyển sổ tay toán học mà Lan thường nói hay không? Tôi rời khỏi chỗ, nhìn xung quanh. Trong lớp chỉ có mình tôi, nếu tôi lấy quyển sổ ấy ra cũng chẳng ai biết. Mà Lan lại đang ở ngoài… Cái tình tò mò của tôi lại nổi lên, nhưng nếu xem trộm quyển sổ của người khác như thế là rất xấu… Tôi mông lung trong những suy nghĩ, cái quyển sổ nhỏ xinh kia cứ như đang trêu tức tôi. Cuối cùng, tôi đứng hẳn dậy, với lấy quyển sổ ấy và mở ra đọc. Không, đó không phải là sổ tay toán học, đó là nhật kí của Lan! Mồ hôi tôi bắt đầu túa ra đầy mặt. Tôi sững sờ trước những dòng chữ của Lan. Hóa ra nhà Lan lại nghèo và khó khăn đến thế. Hóa ra đằng sau gương mặt hay tươi cười kia lại là những lo toan cơm áo của một người chị cả khi bố mẹ luôn ốm đau, em thì còn nhỏ dại. Hóa ra mấy đứa chúng tôi chỉ nhìn thấy vẻ ngoài vui vẻ của Lan mà không biết rằng bạn ấy đã phải gồng gánh nhiều áp lực trên vai ấy thế nào…

“Tùng…tùng…tùng”. Hồi trống báo giờ ra chơi kết thúc kéo tôi trở lại hiện tại. Tôi vội vàng nhét quyển sổ ấy vào chỗ cũ rồi ngồi ngay ngắn lại vào chỗ của mình. Cả giờ hôm ấy tôi không thể nào tập trung được vì nỗi xấu hổ đang bao quanh. Một cảm giác tội lỗi trùm lên tâm trí của tôi. Trước giờ, tôi rất ghét ai động vào những gì riêng tư, vậy mà chính tôi lại mở quyển nhật kí của Lan ra đọc! Tôi chẳng hiểu nổi tại sao tôi lại làm như vậy nữa. Lan quay xuống làm cắt mạch suy nghĩ của tôi:

– Này, cậu làm sao thế, cả ngày nay cứ lơ đễnh thế là sao?

– À…. Không… không có gì đâu.

Mấy ngày qua đi, Lan vẫn tươi cười, vẫn pha trò như mọi ngày. Có lẽ bạn ấy không biết chuyện tôi đã lỡ xem nhật kí của bạn ấy, nhưng trong lòng tôi lúc nào cũng cảm thấy tội lỗi mỗi khi nhìn thấy Lan. Cho đến một ngày kia, lấy hết can đảm, tôi hẹn Lan ra một góc. Tôi quyết định sẽ xin lỗi Lan vì những gì mình đã làm…

– Cậu hẹn mình ra đây có chuyện gì thế? – Lan hỏi tôi.

– Mình… mình có chuyện…muốn nói… – Tôi ấp úng.

– Có chuyện gì cứ nói ra xem nào, trông cậu bây giờ đỏ hết mặt lên rồi kia kìa- Lan bật cười.

– Mình… Thật ra là… Tuần trước…Mĩnh lỡ xem trộm nhật kí cậu để trong ngăn bàn. Quyển sổ đẹp quá, mình không cố ý. Mình xin lỗi…

Lan chợt lặng yên. Tôi nhắm mắt và chờ đợi ở bạn ấy một trận cuồng phong. Lan sững sờ một hồi rồi nói:

– Vậy là cậu biết hết rồi ấy hả?

Tôi im lặng.

– Thật ra chẳng ai biết được hoàn cảnh nhà tớ cả. Nhưng không sao, cậu đã dung cảm nhận ra lỗi của mình là được rồi. Trước giờ tớ chỉ mong có người nào thấu hiểu cho tớ thôi. Kể ra trong cái rủi cũng có cái may đấy chứ.

– Vậy là cậu tha lỗi cho mình?

– Tất nhiên rồi.

Lòng tôi chợt reo vui. Lan đã tha lỗi cho tôi, và tôi đã thấu hiểu đựo hoàn cảnh khó khan của bạn ấy. Tôi thiết nghĩ mình phải làm gì đó để có thể giúp đỡ được Lan. Từ đó, mỗi khi buồn, tôi thường tìm cách để giúp đỡ Lan. Chúng tôi thân nhau từ hồi đó…

 Vậy đấy, đó là một kỉ niệm đáng nhớ trong quãng đời cấp 2 của tôi. Và tôi chợt nhận ra, điều quan trọng không phải bạn đã mắc lỗi lầm gì, mà là cách bạn đối mặt với nó và sửa chữa nó như thế nào. Những vấp ngã mà bạn gặp phải bây giờ hóa ra lại trở thành những kinh nghiệm quý báu giúp bạn ngày một trưởng thành hơn trên mỗi con đường bạn đi.

Kể về một lần em trót xem nhật ký của bạn

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – Bài làm 4

Cuộc đời của mỗi con người chắc hẳn đã từng trải qua những kỉ niệm đáng nhớ. Đó có thể là những kỉ niệm vui, buồn nhưng đều in dấu trong kí ức. Và với em cũng vậy, đó là lần em trót xem trộm nhật kí của bạn. Kỉ niệm đó đã để lại cho em một bài học khó quên.

Em còn nhớ hôm đấy là một buổi chiều thứ bảy đẹp trời. Như thường lệ, em sang nhà Tú Anh để học bài cùng bạn. Tú Anh là người bạn thân của em từ khi chúng em mới bước vào lớp Một. Buổi học đầu tiên, vì còn lạ lẫm với mọi thứ nên em đã òa khóc nức nở khi thấy mẹ đi về. Khi ấy Tú Anh đã đến làm quen với em, động viên em rồi dẫn em vào chỗ trống cạnh bạn. Từ đó chúng em là đôi bạn gắn bó với nhau như hình với bóng, hai đứa thường sang nhà nhau để học bài, tâm sự những câu chuyện thầm kín. Gia cảnh nhà Tú Anh không được khá giả, mẹ bạn mất sớm, bố lại ốm yếu nên chỉ trông chờ vào cửa hàng tạp hóa nhỏ. Khó khăn là vậy nhưng Tú Anh học rất giỏi, ngoan ngoãn, hiếu thảo. Bạn đã đi làm thêm vài công việc nhỏ để có thể phụ giúp bố. Đó cũng là lý do làm em luôn yêu mến, khâm phục cô bạn nhỏ bé của mình.

Xem thêm:  Top 10 bài văn tả bà của em lớp 3 mới nhất

Hôm đó, hai đứa đang cùng nhau giải bài tập thì bố bạn có việc nên đi ra ngoài. Tú Anh phải ra trông cửa hàng giúp bố, còn em thì ngồi lại ở phòng, làm nốt bài tập. Giải xong bài tập toán, em dừng tay và lấy quyển sách trên giá sách của Tú Anh để đọc, thì bất ngờ một quyển sổ nhỏ rơi xuống. Quyển sổ in hình Totoro, nhân vật hoạt hình mà bạn yêu thích và có khóa bằng số nên em đoán là sổ nhật kí. Em hơi ngạc nhiên và có chút không vui vì Tú Anh có điều giấu mình. Tuy vậy lúc đầu em vẫn có ý định đặt quyển sổ lại chỗ cũ vì nghĩ ai cũng có bí mật không thể chia sẻ, hơn nữa Tú Anh lại là bạn thân của em, em cần phải tôn trọng sự riêng tư của bạn ấy. Nhưng sự tò mò và lòng ích kỷ của bản thân lại xui khiến em làm việc sai trái. Em thầm nghĩ: “Mình sẽ thử mở xem sao. Nếu không được thì mình sẽ cất lại chỗ cũ, còn nếu được thì mình sẽ đọc một vài trang thôi. Dù sao thì bác đã nói là đi có việc hơi lâu một chút, nên Tú Anh chắc chưa vào phòng sớm như vậy đâu”. Nghĩ rồi, em bắt đầu thử mở khóa quyển sổ. Ban đầu em thử ngày sinh nhật của bạn, rồi đến ngày sinh nhật bố mẹ bạn, nhưng đều không được. “Có khi nào là ngày sinh của mình không nhỉ? Chắc không đâu, ngày sinh của bố mẹ bạn ấy còn không được cơ mà”. Nghĩ thế nhưng em vẫn cố thử. Và thật ngạc nhiên khi con số ngày sinh nhật của em lại đúng:

– Tú Anh thật là dễ thương quá đi – Em mỉm cười và lẩm bẩm một mình.

Em bắt đầu lật dở từng trang một. Em đã tự hứa với lòng là sẽ chỉ đọc một vài trang thôi, ấy vậy mà đôi bàn tay đáng trách kia cứ lật hết trang này đến trang nọ.

– Toàn là những câu chuyện ở lớp, ở trường và những câu chuyện bạn ấy đã kể với mình – Em thầm nghĩ.

Nhưng rồi bàn tay em bất giác dừng lại ở một bài viết cách đây đã năm tháng. Dòng trên cùng ghi ngày tháng như bao bài khác.

Hôm nay bố đã mua cho mình một chiếc xe đạp. Chiếc xe cũ thôi nhưng đối với mình nó quý giá biết chừng nào. Mình biết bố đã nói dối mình, bố đi ra ngoài nhưng thực chất là đi làm khuân vác. Công việc vất vả lắm nên mỗi lần về nhà, mặt mũi bố lại tái nhợt. Thỉnh thoảng, căn bệnh tái phát khiến bố đau bụng liên hồi. Mỗi lúc như vậy, mình thương bố lắm. Mình định nói cho bố là chuyện bố đi làm mình đã biết. Nhưng mình vẫn chưa đủ can đảm, hơn nữa, nói ra mình sợ bố buồn. Chiếc xe đạp bố mua cho mình có lẽ là tháng lương đầu tiên bố nhận được. Bố sợ đứa con gái nhỏ bé của bố thua kém các bạn nên bố luôn bù đắp cho mình bằng tất cả những gì bố có. Nhưng bố ơi, bố là báu vật trên đời của con. Con không cần điều gì cả, chỉ cần bố luôn bên cạnh con, để con có thể yêu thương và báo hiếu bố, thế là đủ rồi”

Em thấy cay cay nơi sống mũi rồi nước mắt bất giác lăn dài trên hai gò má. Em thấy thương Tú Anh biết bao nhiêu và vô cùng cảm động trước tình yêu thương của bạn dành cho bố. Tú Anh không may mắn như mọi người, nhưng lúc nào bạn cũng luôn lạc quan, vui vẻ. Chơi với nhau chín năm trời, vậy mà em đã vô tâm, không nghĩ bạn là một người sâu sắc như vậy. Đáng lẽ, em nên bên cạnh bạn nhiều hơn, chia sẻ với bạn nhiều hơn. Em còn thấy xấu hổ chính bản thân mình khi sống trong một gia đình khá giả mà không biết phấn đấu, chỉ đòi hỏi bố mẹ phải chiều theo sở thích của mình. Em đã nằng nặc đòi bố mua cho chiếc xe đạp để có thể đi chơi với bạn bè mà không nghĩ rằng bố đã làm việc vất vả bởi đồng tiền không dễ dàng kiếm ra được.

Em lại giở tiếp những trang tiếp theo

Hôm nay mình đã nhận được tháng lương đầu tiên và mình đã mua cho bố một chiếc áo mới. Bố vui lắm nhưng trong nụ cười vẫn có nước mắt. Bố ôm mình nghẹn ngào nói: “Bố cảm ơn con gái bố nhiều lắm và bố cũng muốn xin lỗi con vì không cho con được đầy đủ những thứ con muốn”. Mình đã nói với bố những điều mình suy nghĩ hôm trước và cả việc mình đã biết bố giấu mình đi làm. Bố đã hứa sẽ không đi nữa và sẽ luôn ở bên đứa con gái nhỏ bé của mình. Hôm nay quả thật là một ngày vui”

Càng đọc em càng cảm động trước câu chuyện của hai bố con Tú Anh bao nhiêu, em càng cảm thấy có lỗi với bố mình bấy nhiêu. Em cứ khóc và nghĩ đến những ngày tháng đã làm cho bố buồn lòng. Thế rồi, Tú Anh đi vào phòng, em chạy vội đến bên bạn, gục đầu vào vai bạn mà khóc.

– Mình xin lỗi, cho mình xin lỗi.

Nhìn thấy quyển sổ đang mở trên bàn, có lẽ bạn đã hiểu được phần nào:

– Thôi không sao, cậu đừng khóc nữa.

– Mình thấy thật xấu hổ. Càng nghĩ đến cậu, mình càng thấy hối hận vì những gì mình làm. Mình thấy thương bố mình quá, và thương cả cậu nữa.

Tú Anh nhẹ nhàng mỉm cười;

– Nếu cậu làm sai điều gì thì nên chuộc lại lỗi lầm, khóc như vậy đâu phải là cô gái mạnh mẽ mà mình biết. Đúng không nào?

Em lau nước mắt rồi cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Tú Anh:

– Cậu là người bạn tốt, cậu đã giúp mình hiểu ra được nhiều bài học đáng quý trong cuộc sống. Cậu có hứa là sẽ làm bạn mình mãi mãi không?

– Mình hứa.

Câu chuyện đã qua đi từ lâu. Dù bây giờ học tập ở hai ngôi trường khác nhau nhưng chúng em vẫn thường xuyên liên lạc, trao đổi. Kỉ niệm đọc trộm nhật kí năm nào mãi mãi không bao giờ phai trong tâm trí em, vì nó giúp em nhận ra được nhiều giá trị đáng quý trong cuộc sống.

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – Bài làm 5

Căn phòng của tôi khá bừa bộn, sách vở đồ dùng để lung tung. Để tìm một cái gì đó, có khi tôi phải mất cả tiếng đồng hồ. Tuy nhiên, vẫn có một thứ mà tôi không bao giờ để sai chỗ, nó luôn trong trí nhớ của tôi bất kể tói có quên đi mọi thứ khác chăng nữa. Đó chính là bức ảnh tôi và Mai chụp chung năm nào.

Mai là cô bạn gái thân thiết nhất của tôi. Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn bé xíu nên tôi hiểu rất rõ Mai. về Mai, ai cũng phải thừa nhận bạn rất xinh và dễ mến. Mái tóc dài thướt tha và đen mượt ôm lấy khuôn mặt trái xoan, đôi lông mày thanh tú và cái miệng chúm chím đáng yêu làm sao! Thông minh, học giỏi, khéo tay khiến tôi càng hãnh diện về bạn. Và hơn cả, Mai lại sống rất tình cảm. Chúng tôi đi đâu cũng đi cùng nhau. Tôi hay sang nhà Mai chơi cũng như bạn hay đến thăm tôi. Những lần nhìn thấy bố mẹ Mai chăm lo cho bạn, tôi cảm thấy cuộc sống của Mai hạnh phúc biết nhường nào, có lẽ còn hơn tôi.

Một lần, tôi đến nhà Mai mượn sách. Mai bảo tôi cứ tìm thoải mái còn mình xuống làm bánh. Cả một tủ sách khiến tôi hoa cả mắt. Mải tìm kiếm nên tôi lỡ làm rơi một quyển sách. Tôi cúi xuống nhặt, ra là quyển: Cuộc sống hạnh phúc. Biết rõ Mai nhưng tôi không hiểu cuốn truyện nhạt nhẽo này hấp dẫn bạn ở điểm nào. Khi cất nó vào tủ tôi phát hiện ra một kẽ hở nhỏ cạnh kệ sách. “Cái gì vậy nhỉ!” Tôi tò mò nghĩ thầm và cố lôi nó ra, một quyển sổ cũ kĩ, tôi mở ra xem. Không! Đó là nhật kí của Mai! Tòi vội vàng gập lại ngay và định để vào chỗ cũ. Nhưng tôi muốn biết rõ thêm về Mai, rằng tại sao bạn lại thích đọc cuốn Cuộc sống hạnh phúc, tôi không ngăn được tay mình mở cuốn sổ, mắt mình đọc nó. Tôi đã cố gắng nhưng mắt tôi vẫn dán vào. “Trời ơi! Lẽ nào lại vậy! Lẽ nào Mai…”. Đang đọc bỗng dưng tôi nghe thấy tiếng “xoảng”, tôi quay đầu lại: Mai! Tay tôi run bắn, cuốn nhật kí rơi bộp xuống đất. Mai chạy về phía tôi, nhặt vội cuốn sổ. Tôi đứng trân trân, người bất động, không nói được lời nào. Tôi chỉ nhớ ánh mát rưng rưng, Mai nhìn tôi, đầy tức giận, môi run rẩy: “Đi ra ngay!”

Tôi chạy vụt đi, lòng nặng nề vô cùng.

Xem thêm:  Top 10 bài văn cảm nghĩ về nhân vật cô Tấm trong truyện Tấm Cám lớp 10 mới nhất

Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy Mai giận dữ như vậy. Tôi chạy, chạy như điên ánh mắt ấy, tôi muốn khóc quá. Tôi rất sợ, sợ sự giận dữ Mai ném cho tôi, sợ cả chính việc mình vừa làm, về đến nhà, tôi đóng sập cửa phòng lại. Tôi thở hổn hển, chân tôi đứng không vững nữa, tôi bần thần ngồi xuống ghế như không tin chuyện vừa xảy ra. Lúc bình tĩnh lại, tôi tự trách mình tại sao lại làm như vậy. “Tại sao tôi lại không chiến thắng được tính tò mò của mình? Tại sao?…”. Tôi buồn bực quăng cả chồng sách trên bàn xuống đất. Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứt, không yên.

Đêm đó, tôi cứ trằn trọc mãi – tôi ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra vì ngày mai chúng tôi lại cùng nhau đi học. Tôi suy nghĩ miên man, nhất là về chuyện gia đình Mai. Tôi nhớ lại những trang nhật kí đầy nước mắt trong cuốn sổ ấy, làm sao tôi có thể tưởng tượng rằng gia đình Mai không hề hạnh phúc, rằng suốt ngày Mai luôn phải nghe những trận cãi vã của ba mẹ. Tôi không tin vào những gì mình đã đọc. Càng nghĩ, tôi càng tưởng tượng ra tâm trạng Mai và tôi càng thương Mai hơn, chắc hẳn bạn cô đơn và buồn bã lắm, có thể Mai còn sợ hãi cho những gì sắp xảy ra nữa. Vậy mà tôi đã từng cho rằng mình hiểu rõ Mai. Tôi muốn chia sẻ cùng Mai biết bao nhiêu, muốn an ủi và làm hòa với bạn. Nhưng tôi lo rằng Mai vẫn trách móc, giận tôi. Bạn sẽ không nói với tôi một lời nào nữa, có thể lắm chứ. Giữ trong mình một bí mật quá lớn, tôi tự nghĩ hay mình nên chia sẻ cùng ai khác. Tôi có thể vơi đi phần nào và các bạn khác sẽ thông cảm với Mai. Nhưng tôi không làm được, tôi sẽ không cho phép mình xử sự vậy. Tôi đã cố tình xen vào sự đau buồn Mai hằng cất giữ, giờ lại muốn phơi bày, để lộ ra ư? Vậy tôi đâu còn là bạn của Mai nữa. Và cứ thế, hết đường này đến đường khác tôi nghĩ cho mình cách đi mà cuối cùng vẫn không sao thoát khỏi sự ăn năn. day dứt.

Sáng hôm sau, tôi đến lớp một mình, Mai vẫn giận tôi, bạn né tránh và không nói chuyện với tôi. Tôi đã rất quyết tâm đến xin lỗi Mai, nhưng rồi tôi lại sợ, sợ nhìn lại vẻ mặt tức giận của Mai tôi cũng tránh Mai luôn.

Sau hôm đó, tôi tự thuyết phục mình sẽ đến gặp Mai. Nhưng hai hôm, rồi ba hôm sau, Mai không đến lớp, Tôi rất lo lắng đang định đến nhà Mai thì tôi thấy Mai đứng trước cửa nhà:

Mai, mình sẽ đi Sài Gòn cùng mẹ. Tạm biệt Bình! Mai nói trong nước mắt.

“Trời!” – tôi thốt lên khe khẽ – “Sao lại vậy?”. Tôi đứng lặng đi nhìn Mai mà ứa nước mắt.

Ghì chặt mấy quyển sách trong tay, Mai nói trong tiếng nấc:

Bố mẹ mình li dị rồi!

Tai tôi như nghe không rõ nữa, Mai sắp đi xa ư, rời khỏi tôi mãi ư, về sau tôi có còn gặp lại Mai nữa không, tôi không muốn nghĩ tiếp. Có điều gì đó thôi thúc trong lòng tôi, tôi bật ra, không chút kìm nén.

Mai, mình xin lỗi, mình không cố tình đâu… chi vì…

Nói đến đấy, tôi thổn thức. Trong lòng tôi, sự hối hận đã vơi nhiều, chỉ còn sự xót xa và cảm giác mất mát, mất một cái gì đó thật lớn lao.

Mai nhìn tôi, ánh mắt đầy lưu luyến, bạn gật đầu, giọng xúc động:

Chúng ta vẫn là bạn – Mai nói không chút ngập ngừng.

Hai chúng tôi xích gần lại nhau hơn. Mai và tôi đã cảm thấy điều gì quý nhất ở tình bạn. Lần đầu tiên, chính Mai đã lau nước mắt trước:

Mình không buồn nữa đâu, cậu cũng đừng buồn Bình à. Mình còn biết bao nhiêu điều muốn nói với cậu cơ mà.

Đến lúc này, tôi cảm thấy như mình đã lãng phí quá nhiều thời gian. Mai đâu còn ở với tôi lâu nữa. Tôi lau nước mắt, dắt tay Mai vào nhà.

Chúng tôi đã nói với nhau biết bao chuyện, nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến chuyện buồn của Mai. Hơn ai hết, tôi hiểu rằng chính mình phải làm cho Mai tin ở những điều tốt đẹp, tin ở tương lai tươi sáng hơn. Mọi nỗi buồn với Mai sẽ qua đi theo năm tháng, tôi chỉ mong rằng tình bạn tôi dành cho Mai sẽ làm vơi đi phẫn nào nỗi buồn của ban lúc này. Chợt, tôi thấy quyển truyện Cuộc sống hạnh phúc, tôi mới hỏi:

Mình hỏi một chút được không! Sao cậu có vẻ mê cuốn truyện này thế?

Nó tẻ nhạt thật đấy, đúng là quanh đi quẩn lại cũng chỉ nói về cuộc sống của một gia đình. Nhưng, Bình ạ, nó lại rất hấp dẫn mình, vì đọc nó, mình cảm giác như được sống trong một gia đình thực sự, được cảm nhận sự yêu thương, che chở của bố mẹ…

Ra là vậy, giờ tôi mới hiểu tại sao.

Đi với mình một chút – Mai nắm tay áo tôi kéo đi. Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được khu vườn sau nhà Mai, nơi chúng tôi vẫn thường chơi đùa hồi bé. Mai đến một gôc cây to, đào lên một chiếc hộp sắt rồi nói:

Từ bé, mình đã cất giấu những kỉ niệm buồn vào đây, bây giờ mình sẽ cất quyển sổ này, cất đi những nỗi buồn, Bình ạ!

Nói xong, Mai bỏ cuốn sổ vào hộp, chôn lại dưới gốc cây.

Mình sẽ đi xa, mình sẽ sống một cuộc sống mới. Mình không muốn ai đọc lại những trang nhật kí ấy. Chúng sẽ ở lại đây, gắn với ngôi nhà này. Khi nào Bình buồn, cậu cứ đến đây. Mình tin gốc cây này sẽ giúp cậu vơi đi nỗi buồn đấy.

Tôi im lặng ngắm những tán cây, liệu cây có hiểu những điều Mai nói không? Tôi nắm tay Mai – “Chúng ta mãi là bạn, là bạn thân thiết!”, tôi nhủ thầm.

Đó là cuộc trò chuyện cuối cùng của chúng tôi. hôm sau, Mai bay vào Sài Gòn cùng mẹ.

Câu chuyện năm nào luôn sống trong tôi, tôi vẫn mong có dịp gặp lại Mai và luôn cầu mong Mai có cuộc sống hạnh phúc.

Nhật ký

Kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn – Bài làm 6

Trong cuộc sống không có ai là không một lần mắc sai lầm. Với một phút nông nổi,hiếu kì của cái tuổi 14 mà tôi đã làm người bạn mà tôi yêu quý nhất phải buồn chỉ vì một quyển nhật kí.

Mùa hè – mùa của tuổi học trò bắt đầu bằng tiếng vĩ cầm của các nhạc công ve.Cây phượng nở hoa đỏ rực như một cây nấm khổng lồ.Tôi chạy sang nhà Ngọc đứa bạn thân từ hồi còn bé tí tẹo để gọi nó cùng đi chơi.Vừa bước vào cổng tôi gọi to:

– Ngọc ơi! này đi chơi đi! gớm gì mà nghỉ hè rồi cứ ở nhà suốt thế?

Mẹ Ngọc từ trong nhà đi ra nở một nụ cười và nói vói giọng trêu đùa tôi:

– Cái con bé này lúc nào cũng nhanh nhảu.Ngọc đi mua cho cô mớ rau rồi cháu lên phòng đợi bạn chút xíu nhé.

Tôi vâng dạ chạy lên phòng Ngọc. Phòng nó lúc nào cũng sạch sẽ, gọn gàng không như phòng tôi.Tính tôi hay tò mò cứ phải ngắm nghía,xem xét xem có gì hay ho không. Bỗng tôi thấy trên giá sách của Ngọc có quyển gì màu hồng được che lấp bởi những quyển sách giáo khoa.Tôi lấy quyển sổ bí mật đó ra và ngạc nhiên khi biết đây là quyển nhật kí.Ngọc vốn là đứa trầm lặng, ít nói nhưng chuyện gì của nó tôi cũng biết.Mà sao chuyện này nó không kể với mình.Tôi cũng biết đọc trộm nhật kí là không nên nhưng…. nhưng tôi rát tò mò không biết nó có nói gì tôi không.Mở trang đầu ra với dòng chữ nắn nót của Ngọc

Ngày…tháng : Hôm nay mình thấy không vui vì Huyền giận vô cớ, không nghe mình giải thích lí do nữa.Mình mong lần sau bạn ý sẽ bình tĩnh hơn

Đọc đến đây tôi cảm thấy mặt mình nóng ran, thế mà nó chẳng báo giờ nói trước mặt mình mà chỉ nói sau lưng mình thôi ư? tôi dở sang trang tiếp theo

Ngày…tháng

Huyền thực sự là người vui tính,lúc nào cũng quan tâm mọi người.Ai cũng quý bạn ây.Mình ghen tị với bạn ấy quá! À bây giờ bạn ý còn biết nói tốt với tôi cơ à, thế mà chả bao giờ nó chịu khen tôi một câu- tôi nghĩ trong đầu với nhiều ý nghĩ và quên đi hành động của mình. Cánh cửa phòng mở ra Ngọc đy vào hốt hoảnh khi thấy tôi đọc những gì bí mật mà bạn ý đã dấu kín.Ngọc dằng vội quyển nhật kí,òa khóc nói với tôi;

-Tại sao cậu lại đọc trộm nhật kí của tớ?

Tôi rất xấu hổ nhưng vẫn cố cãi:

-Tớ..tớ chỉ đọc xem cậu nói gì vê tớ thôi..ai ngờ cậu cũng nói xấu tớ.Cậu có coi tớ là bạn không?

Ngọc vẫn khóc nấc lên:

-Tớ cũng..muốn..muốn nói với cậu nhưng cậu không chịu nghe tớ nói đâu.Đấy chỉ là tớ suy nghĩ thế thôi chứ tớ không có ý nói xấu cậu

Bây giời tôi mới nhớ cư mỗi lần Ngọc khuyên bảo tôi thì tôi đều cáu gắt chỉ vì giữ sĩ diện cho mình mà quên đi tâm trạng của Ngọc.Tôi cảm thấy rất hối hận và ôm chầm lấy Ngọc nói trong nước mặt;

– Tớ xin lỗi cậu.Tớ sai rồi.Tha lỗi cho tớ nha Ngọc

Ngọc lau vội nước mắt,gật đầu. Rồi 2 đứa lại nhìn nhau cười

Hi vọng với những bài văn mẫu trên cũng đã giúp cho các em có thêm nhiều kiến thức bổ ích. Đồng thời cũng giúp cho các em biết cách viết hoàn chỉnh một bài văn tự sự hấp dẫn và chính xác nhất.

Minh Minh

Từ khóa tìm kiếm:

  • Hãy kể về một lần em trót xem nhật kí của bạn
  • một lần em trót đọc nhật ký của bạn

Có thể bạn thích

Leave a Comment