Giáo dụcVăn mẫu

Top 7 bài văn kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích

Hướng dẫn làm bài văn kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích giúp cho các em hoàn thành bài thật tốt. Hãy cùng tham khảo các bài văn mẫu kể lại câu chuyện cổ tích, truyện ngắn mà anh chị yêu thích.

Top 6 bài văn kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích dưới đây chính là một các bài văn mẫu hay giúp cho các em học tốt. Cùng tham khảo các bài văn mẫu dưới đây.

Kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích – Bài làm 1

Chắc chắn rằng bạn đã từng đọc truyện “Những ngôi sao xa xôi” của nhà văn Lê Minh Khuê. Tác phẩm chính là một câu chuyện hai nói về 3 người con gái là: Thao, Phương Định và Nho trong cùng tổ trinh sát mặt đường. Có thể thấy được công việc của họ là ngồi chờ trên cao điểm. Nhất là khi có bom nổ thì chạy lên, đo khối lượng đất lấp vào hố bom, đếm bom chưa nổ và nếu cần thì phá bom. Công việc thật chẳng đơn giản chút nào. Thực sự cũng rất gian khổ và gần kề ngay cái chết.

Công việc của họ là chạy trên cao điểm cả ban ngày ngay bên cạnh những quả bom đang nằm chờ nổ vô cùng nguy hiểm thế nhưng họ anh dũng và vui vẻ. Họ – những cô gái thanh niên xung phong dường như cũng đã quen với những vết thương, với đất bốc khói, không khí bàng hoàng và tiếng máy bay đang gầm lên ầm ĩ. Thế rồi thần kinh lúc nào cũng căng lên như chão, tim đập nhanh, chân chạy mà biết chắc rằng xung quanh bom sắp nổ. Ngay khi xong việc, nhìn đoạn đường, họ thấy vui, thở phào nhẹ nhõm và sa ngay về cái căn hầm mát lạnh của mình. Đánh một hơi nước mát cho thật đã, xong rồi thì tất cả nằm dài trên nền đất ẩm nghe ca nhạc hay có thể nghĩ lung tung.

Hôm ấy cũng chính vào buổi trưa, thêm không gian im ắng lạ. Phương Định ngồi dựa vào thành đá và khe khẽ hát. Cô mê hát và có khi bịa ra cả những lời hát ngớ ngẩn. Định người Hà Nội và là một cô gái khá xinh với hai bím tóc dày, mềm, cái cổ cao và đôi mắt đẹp. Cũng có nhiều anh lái xe quý mến thường gửi thư tán tỉnh cô.

Khi đang mơ màng suy nghĩ, Định bỗng giật mình. Có tiếng giục của Nho và chị Thao. Họ cũng đã chợt nhận ra tiếng máy bay trinh sát. Cả tổ đã rất quen với việc: cái sự im lặng là sự bất thường. Tiếng máy bay trinh sát và tiếng phản lực gầm gào theo sau.

– Sắp đấy! – Nho quay lưng lại, chụp cái mũ sắt lên đầu. Chị Thao vẫn thong thả nhai mấy chiếc bánh quy. Chị bình tĩnh đến phát bực nhưng lại hay sợ máu. Chị hay diêm dúa nhưng trong công việc, chị cương quyết và táo bạo vô cùng.

Chị Thao cầm cái thước trên tay Định, rồi nói: “Định ở nhà. Lần này nó bỏ ít, hai đứa đi cũng đủ”, rồi kéo tay Nho, vác xẻng lên vai đi ra cửa.

Phương Định ở nhà trực điện thoại. Thế rồi chính lòng cô nóng như lửa đốt. Xung quanh chỉ thấy khói bom mù mịt và tiếng cao xạ nã nhau chan chát. Địch tấn công dữ quá nhưng cũng may các anh cao xạ, thông tin và công binh đã kịp chi viện cho ba cô gái này, chỉ nửa tiếng sau, chị Thao về, bình thản mệt lả và cáu kỉnh. Khi đó thì Đại đội trưởng đã có được thông tin. Anh tế nhị cảm ơn ba cô gái. Nhân vật Nho cũng về, bình thản và ướt sũng. Cô vừa đang tắm ở dưới suối lên, đẹp và mát mẻ như một que kem trắng.

Khi đó thì cả tổ nghĩ ngợi một lúc rồi tối lại ra đường luôn. Họ cũng đãng đi phá bom trong cái không khí vắng lặng đến kinh người. Ba cô gái thao tác rất nhanh và thành thục. Hai mươi phút sau, một hồi còi, rồi hồi còi thứ hai nổi lên. Những tiếng bom nổ vang trời xé toang không gian yên lặng. Mùi thuốc 32 bom buồn nôn, đất đá rơi lộp bộp, tan đi âm thầm trong những bụi cây. Nhân vật Thao và Định đã định ra về, thế nhưng bất chợt họ phát hiện ra Nho đã bị thương. Hầm của Nho bị sập khi cả hai quả bom của chị cùng phát nổ.

Phương Định và Thao đưa Nho về. Thế rồi chính với thương không sâu lắm nhưng bom nổ gần nên Nho bị choáng. Họ tự lo chăm sóc cho cô gái vì không muốn làm phiền đơn vị. Lát sau, Nho đã thiếp đi. Khi nhân vật hai cô gái ngồi yên lặng nhìn nhau. Họ đang nuốt những giọt nước mắt vào trong vì lúc này phải giữ sao cho cứng cỏi. Chị Thao hát, chị hát những giai điệu sai và lạc nhịp. Nhưng cần phải hát. Hát để quên đi và để vững tin hơn.

Thế rồi cũng có một đám mây, một đám nữa rồi thêm đám nữa kéo đến cửa hang. Bầu trời đen đi và cơn dông ào đến đột ngột như một biến đổi bất thường trong trái tim con người vậy. Ngay ở rừng mùa này hay thế. Trời mưa. Nhưng là mưa đá. Định nhận ra và thích thú cầm một viên đá nhỏ thả vào lòng bàn tay của Nho, vui thích và cuống cuồng. Cơn mưa này đến nhanh mà tạnh rất nhanh. Phương Định bỗng thẫn thờ và nuối tiếc. Nhưng cô không tiếc những viên đá nhỏ. Cô đang nhớ về mẹ, về những ngôi sao to trên bầu trời thành phố, Phương Định như nhớ bà bán kem, nhớ con đường nhựa… cơn mưa đã vô tình đả xoáy mạnh vào những kỷ niệm trong tâm hồn của cô gái xa quê này.

Kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn yêu thích

Kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích – Bài làm 2

Ngày xưa, có hai vợ chồng một lão nông nghèo đi ở cho nhà một phú ông. Họ hiền lành, chăm chỉ nhưng đã ngoài năm mươi tuổi mà chưa có lấy một mụn con. Một hôm, người vợ vào rừng lấy củi. Trời nắng to, khát nước quá, thấy cái sọ dừa bên gốc cây to đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Thế rồi, về nhà, bà có mang. Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra một đứa con không có chân tay, mình mẩy, cứ tròn lông lốc như một quả dừa. Bà buồn, toan vứt nó đi thì đứa bé lên tiếng bảo.

– Mẹ ơi! Con là người đấy! Mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp. Bà lão thương tình để lại nuôi rồi đặt tên cho cậu là Sọ Dừa.

Lớn lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn lông lốc chẳng làm được việc gì. Bà mẹ lấy làm phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ đến chăn bò cho nhà phú ông.

Nghe nói đến Sọ Dừa, phú ông ngần ngại. Nhưng nghĩ: nuôi nó thì ít tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối đến lại lăn sau đàn bò về nhà. Cả đàn bò, con nào con nấy cứ no căng. Phú ông lấy làm mừng lắm!

Vào ngày mùa, tôi tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai ba cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Trong những lần như thế, hai cô chị kiêu kì, ác nghiệt thường hắt hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương người là đối đãi với Sọ Dừa tử tế.

Một hôm đến phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Mới đến chân núi, cô bỗng nghe thấy tiếng sáo véo von. Rón rén bước lên cô nhìn thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Thế nhưng vừa mới đứng lên, tất cả đã biến mất tăm, chỉ thấy Sọ Dừa nằm lăn lóc ở đấy. Nhiều lần như vậy, cô út biết Sọ Dừa không phải người thường, bèn đem lòng yêu quý.

Đến cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa về nhà giục mẹ đến hỏi con gái phú ông về làm vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra vô cùng sửng sốt, nhưng thấy con năn nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.

Thấy mẹ Sọ Dừa mang cau đến dạm, phú ông cười mỉa mai:

– Muốn hỏi con gái ta, hãy về sắm đủ một chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn béo, mười vò rượu tăm đem sang đây.

Bà lão đành ra về, nghĩ là phải thôi hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hẹn, bỗng dưng trong nhà có đầy đủ mọi sính lễ, lại có cả gia nhân ở dưới nhà chạy lên khiêng lễ vật sang nhà của phú ông. Phú ông hoa cả mắt lúng túng gọi ba cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu e lệ tỏ ý bằng lòng.

Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào tấp nập. Lúc rước dâu, chẳng ai thấy Sọ Dừa trọc lốc, xấu xí đâu chỉ thấy một chàng trai khôi ngô tuấn tú đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy sửng sốt và mừng rỡ, còn hai cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tức.

Từ ngày ấy, hai vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất thông minh. Chàng ngày đêm miệt mài đèn sách và quả nhiên năm ấy, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước khi đi, chàng đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà nói là để hộ thân.

Ganh tị với cô em, hai cô chị sinh lòng ghen ghét rắp tâm hại em để thay làm bà trạng. Nhân quan trạng đi vắng, hai chị sang rủ cô út chèo thuyền ra biển rồi cứ thế lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình nuốt chửng, nhưng may có con dao mà thoát chết. Cô dạt vào một hòn đảo, lấy dao khoét bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày trên đảo, hai quả trứng gà cũng kịp nở thành một đôi gà đẹp để làm bạn cùng cô út.

Một hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống nhìn thấy bèn gáy to:

ò… ó… o

Phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan cho thuyền vào xem, chẳng ngờ đó chính là vợ mình. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà, quan trạng mở tiệc mừng mời bà con đến chia vui, nhưng lại giấu vợ trong nhà không cho ai biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em rủi ro ra chiều thương tiếc lắm. Quan trạng không nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị nhìn thấy cô em thì xấu hổ quá, lén bỏ ra về rồi từ đó bỏ đi biệt xứ.

Như vậy chúng tôi đã gợi ý Kể lại một truyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích. Ngoài ra, các em có thể tìm hiểu thêm Hãy kể lại một lần em làm việc tốt để có thể Kể lại kỉ niệm ngày đầu tiên đi học của em để luyện tập kỹ năng kể chuyện của mình.

Kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích – Bài làm 3

Nhĩ vừa ngồi trên giường bệnh để vợ bón cho từng thìa thức ăn vừa nghĩ, thời tiết đã thay đổi, đã sắp lập thu rồi. Cái nóng ở trong phòng cùng ánh sáng loa lóa ở mặt sông Hồng đã không còn nữa.

Vòm trời như cao hơn. Những tia nắng sớm đang từ từ di chuyển từ mặt nước lên những khoảng bờ bãi bên kia sông, nơi một vùng phù sa lâu đời của sông Hồng đang phô ra trước khuôn cửa sổ gian gác nhà Nhĩ những màu sắc thân thuộc quá như da thịt, hơi thở của đất màu mỡ. Suốt đời, Nhĩ đã từng đi khắp đó đây vậy mà cái bờ bên kia sông Hồng tưởng như gần gũi nhung lại xa lắc xa lơ bời anh chưa đặt chân đến đó bao giờ.

Nhĩ khó nhọc nâng cánh tay lên ẩy cái bát miến trên tay của Liên ra. Anh chàng ngửa mặt như một đứa trẻ để cho thằng con lau mặt. Chờ khi đứa con trai đã bưng thau nước xuống dưới nhà, anh hỏi vợ:

– Đêm qua lúc gần sáng em có nghe thấy tiếng gì không?

– Liên giả vờ không nghe chồng nói. Anh lại tiếp:

-Hôm nay đã là ngày mấy rồi em nhi?

Liên vẫn không đáp. Chị biết chồng đang nghĩ gì. Chị đưa nhũng ngón tay gầy guộc âu yếm vuốt ve chồng, rồi an ủi:

-Anh cứ yên tâm, vất vả, tốn kém đến bao nhiêu em với các con cũng chăm lo cho anh được.

Nhĩ thấy thương Liên. Cả đời chị đã vì anh mà khổ. Anh thương chị lắm nhưng chẳng biết nói sao. Ngừng một lát, Liên lại động viên anh:

-Anh cứ tập tành và uống thuốc. Sang tháng mười, nhất định anh sẽ đi lại được. Nhĩ thoáng chốc quên đi bệnh tật. Anh bị cuốn vào những câu nói bông đùa của Liên. Nhưng rồi, Liên đặt bàn tay vào sau phiến lưng đã có nhiều mảng thịt vừa chai cứng vừa lở loét của Nhĩ. Thế là cái cảm giác mệt mỏi vì bệnh tật lại trở về với anh. Liên đã đi ra ngoài và dọn dẹp. Chị hãm thuốc cho chồng xong rồi đi chợ. Chờ cho vợ đi hẳn xuống dưới nhà rồi, Nhĩ mới gọi cậu con trai vào và nói:

-Đã bao giờ con sang bên kia chưa? Nhĩ vừa nói vừa ngước nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cậu con trai dường như nghe chưa rõ bèn hỏi lại:

-Sang đâu hả bổ?

-Bên kia sông ấy!

Tuấn đáp vẻ hững hờ:

-Chưa…

-Nhĩ tập trung hết sức còn lại để nói ra cái điều ham muốn cuối cùng của đời anh:

-Bây giờ con sang bên kia sông hộ bố.

-Để làm gì ạ?

-Chẳng để làm gì cả. Nhĩ ngượng nghịu nhận ra sự kì quặc trong ý nghĩ của mình. Nhưng anh vẫn tiếp:

-Con hãy qua đò đặt chân lên bờ bên kia, đi loanh quanh đâu đó hoặc vào một hàng quán nào đó mua cho cha cái bánh rồi về.

Cậu con trai miễn cưõng mặc quần áo, đội chiếc mũ nan rộng vành rồi ra đi. Vừa nghe Tuấn bước xuống thang, Nhĩ đã thu hết tàn lực lết dần, lết dần trên chiếc phản gỗ. Nhấc mình ra được bên ngoài phiến nệm nằm, anh mệt lử và đau nhức. Anh chỉ muốn có ai đỡ cho để nằm xuống.

Nghe tiếng buúc chân ở bên kia tường, Nhĩ cúi xuống thở hổn hển để lấy lại sức rồi cất tiếng gọi yếu ót: “Huệ ơi!”.

Cô bé nhà bên chạy sang. Và dường như đã rất quen, cô lễ phép hỏi: “Bác cần nằm xuống phải không ạ?”.

-ừ, ừ… chào cháu. Nhĩ trả lời.

Cô bé chưa vội đỡ Nhĩ. Nó chạy ra ngoài gọi mấy đứa bạn vào và rồi cả bọn cùng giúp Nhĩ nằm ra ngoài tấm nệm. Chúng giúp anh đặt một bàn tay lên bậu cửa sổ và chèn một đống gối sau lung. Anh thấy hạnh phúc và càng yêu hơn lũ trẻ.

Ngoài sát ngay sau khuôn cửa sổ, Nhĩ nhìn thấy ở bờ bên kia một cánh buồm vừa bắt gió. Sát bên bờ của dải đất lở bên này, một đám đông đợi đò đang đứng nhìn sang nhưng Nhĩ cứ nhìn mãi mà không thấy bóng thằng con trai đâu cả. Thì ra thằng con anh đang dán mắt vào một bàn cờ thế. Ngày xưa, anh cũng từng mê cờ thế. Và bây giờ, Nhĩ nghĩ một cách vô cùng buồn bã: con người ta trên đường đời thật khó tránh được nhũng cái vòng vèo quanh co. Nhĩ chợt nhớ về cái ngày anh mới cưới Liên. Một cô gái nhà quê nay đã trở thành một người đàn bà thành thị. Tuy vậy cũng như cánh bãi bồi bên sông, tâm hồn Liên vẫn giữ nguyên nét tảo tần và chịu đựng. Và chính nhờ những điều này mà sau bao ngày bôn tẩu, Nhĩ đã tìm thấy một nơi nương tựa ấy chính là cái gia đình bé nhỏ này.

Con đò đã sang quá nửa sông. Và chính giữa lúc Nhĩ đang tưởng tượng mình đội chiếc mũ nan và sang sông như một nhà thám hiểm thì có tiếng người vào. Anh quay lại. Đó là ông cụ giáo Khuyến – người ngày nào cũng ghé qua hỏi thăm sức khoẻ của anh. Hai người đang nói chuyện thì bỗng ông hàng xóm hốt hoảng nhận ra mặt mũi Nhĩ đỏ rựng, hai mắt long lanh, hai bàn tay bấu chặt vào bậu cửa và run rẩy. Anh đang cố thu nhặt hết chút sức lực cuối cùng để đu mình nhòm ngươi ra ngoài, giơ một cánh tay làm ra vẻ ra hiệu cho một người nào ngoài đó.

Ngay lúc bấy giờ, chiếc đò ngang mỗi ngày một chuyến chở khách qua lại hai bên sông Hồng vừa chạm mũi vào cái bờ đất lở dốc đứng phía bên này.

Kể một câu chuyện em yêu thích

Kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích – Bài làm 4

Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất nghịch và ham chơi. Một lần, bị mẹ mắng, cậu vùng vằng bỏ đi. Cậu la cà khắp nơi, mẹ cậu ở nhà không biết cậu ở đâu nên buồn lắm. Ngày ngày mẹ ngồi trên bậc cửa ngóng cậu về. Một thời gian trôi qua mà cậu vẫn không về. Ví quá đau buồn và kiệt sức, mẹ cậu gục xuống. Không biết cậu đã đi bao lâu. Một hôm, vừa đói vừa rét, lại bị trẻ lớn hơn đánh, cậu mới nhớ đến mẹ.

-“Phải rồi, khi mình đói, mẹ vẫn cho mình ăn, khi mình bị đứa khác bắt nạt, mẹ vẫn bênh mình, về với mẹ thôi”.

Cậu liền tìm đường về nhà. Ở nhà, cảnh vật vẫn như xưa, nhưng không thấy mẹ đâu. Cậu khản tiếng gọi mẹ:

– Mẹ ơi, mẹ đi đâu rồi, con đói quá ! – Cậu bé gục xuống, rồi ôm một cây xanh trong vườn mà khóc.

Kỳ lạ thay, cây xanh bỗng run rẩy. Từ các cành lá, những đài hoa bé tí trổ ra, nở trắng như mây. Hoa tàn, quả xuất hiện, lớn nhanh, da căng mịn, xanh óng ánh. Cây nghiêng cành, một quả to rơi vào tay cậu bé.

Cậu bé cắn một miếng thật to. Chát quá

Quả thứ hai rơi xuống. Cậu lột vỏ, cắn vào hạt quả. Cứng quá.Quả thứ ba rơi xuống. Cậu khẽ bóp quanh quanh quả, lớp vỏ mềm dần rồi khẽ nứt ra một kẽ nhỏ. Một dòng sữa trắng sóng sánh trào ra, ngọt thơm như sữa mẹ.

Cậu bé ghé môi hứng lấy dòng sữa ngọt ngào, thơm ngon như sữa mẹ.

Cây rung rinh cành lá, thì thào :

“Ăn trái ba lần mới biết trái ngon. Con có lớn khôn mới hay lòng mẹ”.

Cậu oà lên khóc. Mẹ đã không còn nữa. Cậu nhìn lên tán lá, lá một mặt xanh bóng, mặt kia đỏ hoe như mắt mẹ khóc chờ con. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, thân cây xù xì, thô ráp như đôi bàn tay làm lụng của mẹ. Nước mắt cậu rơi xuống gốc cây, Cây xòa cành ôm cậu, rung rinh cành lá như tay mẹ âu yếm vỗ về.

Cậu kể cho mọi người nghe chuyện về người mẹ và nỗi ân hận của mình…

Trái cây thơm ngon ở vườn nhà cậu, ai cũng thích. Họ đem về gieo trồng khắp nơi và đặt tên là Cây Vú Sữa.

Kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích – Bài làm 5

Ngày xưa có một em bé rất thông minh tên em là Mã Lương. Cha mẹ em mất sớm. Em thích học vẽ từ nhỏ nhưng không có tiền để mua bút. Hàng ngày em tập vẽ bằng cách đi kiếm củi, em lấy que vạch xuống đất vẽ những con chim bay trên trời. Lúc cắt cỏ, em nhúng tay xuống nước vẽ con cá con tôm. Khi về nhà, em vẽ mọi đồ đạc lên tường.

Mã Lương học vẽ rất say mê và em tiến bộ rất mau. Em vẽ cái gì cũng giống như thật nhưng chỉ khổ nỗi là không có bút.

Một hôm, nằm mơ em thấy có một ông già râu tóc bạc phơ hiện ra đưa cho em một chiếc bút và nói:

– Đây là bút thần, nó sẽ giúp con nhiều.

Mã Lương vui sướng reo lên.

– Cây bút đẹp quá! Cháu cảm ơn ông, cảm ơn ông!

Mã Lương chưa kịp nói hết lời ông già đã biến mất. Khi tỉnh dậy, em thấy mình đang cầm cây bút thần đó và rất lấy làm lạ.

Mã Lương cầm cây bút vẽ con chim, chim tung cánh hay, vẽ con cá, cá trườn xuống nước. Mã Lương rất thích, rồi em cầm cây hút này đi vẽ cho những người nghèo khó trong làng, nhà nào thiếu cái gì Mã Lương vẽ cho cái đấy.

Chuyện đến lai tên địa chủ. Hắn liền sai người đến bắt Mã Lương về nhà vẽ theo ý hắn. Mã Lương tính tình khảng khái nên không vẽ bất cứ cái gì mà tên nhà giàu độc ác yêu cầu. Hắn tức giận nhốt em vào trong chuồng ngựa. Vài hôm sau, hắn cứ tưởng là Mã Lương chết vì đói và lạnh. Lúc nhìn thì thấy Mã Lương đang ăn bánh và ngồi cạnh lò sưởi, hắn tức quá, bắt bọn đầy tớ đến giết Mã Lương để lấy cây bút thần.

Mười tên đầy tớ xông vào chuồng ngựa thì Mã Lương đã vượt qua tường bằng chiếc thang mà em vẽ. Thoát khỏi nhà tên địa chủ, Mã Lương vẽ một con ngựa và nhảy lên mình ngựa phóng đi. Chẳng bao lâu có tiếng ồn ào ở sau lưng, Mã Lương biết là bọn chúng tới gần, em giương cung bắn vào lên địa chủ và cưỡi ngựa phi thẳng. Sau mấy ngày đêm em dừng lại bên thị trấn nhỏ. Hàng ngày em vẽ tranh để đem bán sống qua ngày nhưng đều cố tình vẽ dở dang. Một hôm khi vẽ một con chim không có mắt, em vô tình đánh rơi giọt mực, mực rơi đúng vào chỗ mắt chim, con chim tung cánh bay. Việc đó làm chấn động đến cả thị trấn, rồi đến tai vua, vua bắt Mã Lương vào cung để vẽ. Mã Lương biết vua là kẻ tham lam nên em không vẽ, vua bảo em vẽ con rồng thì em vẽ con cóc ghẻ, vua bảo em vẽ con phượng thì em vẽ con gà trụi lông, nhà vua tức tối nhốt Mã Lương vào ngục và cướp cây bút thần. Nhà vua vẽ núi vàng song khi xem lại thì không phải là quả núi vàng mà là những tảng đá lớn. Rồi lão lại vẽ tiếp những thỏi vàng. Một viên chưa đủ, hắn còn muốn vẽ một thỏi vàng dài thật là dài, lúc nhìn lại thì không phải là thỏi vàng mà là một con mãng xà đang bò lại phía hắn. May có người đến cứu, nếu không thì nó đã cắn chết nhà vua. Biết nếu không có Mã Lương thì sẽ không làm gì được, vua đành thả Mã Lương ra và hứa sẽ gả công chúa cho. Mã Lương giả vờ đồng ý. Vua trả bút thần cho em vào bào em vẽ biển, biển mênh mông không có sóng. Nhà vua ngắm nhìn rồi bảo:

– Sao biển này không có cá?

Mã Lương chấm vài chấm, biển hiện lên đầy cá khiến vua rất thích thú. Vua bảo Mã Lương vẽ một con thuyền để đi dạo. Có thuyền rồi, vua và các quần thần cùng hoàng hậu, công chúa, thái tử lên thuyền ra khơi.

Thuyền đi quá chậm. Vua đứng trên mũi thuyền kêu lớn: “Cho gió to lên, cho gió to lên!”.

Mã Lương tô thêm vài nét bút đậm. Sóng biển nổi lên. Mã Lương lại tô thêm vài nét sóng nữa, sóng biển nổi lên cuồn cuộn. Biển động, Vua cuống quýt kêu lên:

– Đừng cho gió thổi nữa. Đừng cho gió thổi nữa!

Mã Lương không hề đếm xỉa đến những lời nói đó mà cứ thế vẽ những đường cong lớn. Sóng biển xô vào bờ hết đợt này đến đợt khác.

Vua bị ướt hết quần áo một tay ôm lấy cột buồm một tay ra hiệu gào to: “Mã Lương không vẽ nữa”. Mã Lương vờ như không nghe thấy, cứ tiếp tục vẽ. Gió bão càng to rồi vùi chôn cả thuyền vua vào lớp sóng dữ.

Sau khi vua chết, câu chuyện Mã Lương được truyền khắp nước. Không ai biết là Mã Lương đi đâu. Người ta đồn rằng chàng về nơi thôn dã sống yên bình bên những người nông dân lương thiện.

Tìm hiểu chi tiết nội dung phần Cảm nhận về bài thơ Độc Tiểu Thanh kí của Nguyễn Du để học tốt môn Ngữ Văn 10 hơn.

Kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn

Kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích – Bài làm 6

“Chiếc lá cuối cùng” của O- hen- ri là câu chuyện cảm động kể về tình yêu thương giữa những con người tuyệt vời trên thế gian. Chuyện xoay quanh ba nhân vật trung tâm là cụ Bơ- men, một họa sĩ già vẫn mong muốn hoàn thành được một tác phẩm hội họa đíhc thực cùng Xiu và Gionxi, hai cô họa sĩ trẻ đang lòng đầy đam mê.

Có lẽ cuộc sống của họ sẽ diễn ra phẳng lặng như ao hồ, nếu một ngày kia, cô họa sĩ nhỏ bé Gionxy không bị chứng viêm phổi ghé thăm. Còn trẻ và nhiệt huyết, trong mơ ước của Xiu và Gionxy còn bao nhiêu thứ muốn thử, còn bao nhiêu điều muốn làm, bao nhiêu thứ muốn vẽ, nhưng người khách không mời “ông viêm phổi” đã hung hăng đến và giẫm nát tất cả tương lai trước mắt Gionxy, ước mơ vẽ vịnh Naplo sẽ mãi mãi là mơ ước. Gionxy xuống tinh thần, là một cô gái trẻ đang khỏe mạnh, rơi vào tình trạng “không còn mấy ngày để sống nữa” thì ai cũng sẽ bang hoàng, tuyệt vọng và buông xuôi. Cô đã làm như vậy. Tâm lí của cô chấn đọng nhiều tới nỗi bác sĩ cũng cho rằng đó là một trong những nguyên nhân đẩy nhanh tốc độ nặng của căn bệnh. Xiu là bạn cùng phòng trọ với Gionxy và mỗi lần trao đổi xong với bác sĩ, cô chỉ còn biết thở dài. Gionxy đã xanh xao lại còn thẫn thờ hơn trong tâm trạng của một người đang cố tình chờ đợi cái chết, mọi sự an ủi, động viên của Xiu không tác động được điều gì đến Gionxy, cô đã không còn một tia hi vọng. Niềm an ủi duy nhất mỗi ngày của cô đó là nằm nhìn ra cửa sổ và đếm những lá thường xuân, khi ấy vào mùa đông, cây thường xuân già bên cửa sổ đã không còn nhiều lá. Mỗi ngày, cành cây lại trở nên trơ trịu thêm một chút và không cần đoán người ta cũng hiểu rằng chỉ vài ngày nữa, trên cây có lẽ chẳng còn chiếc lá nào. Và Gionxy đã nói với Xiu:

– Trên cây thường xuân khi nào chiếc lá cuối cùng rụng thì em cũng ra đi thôi.

Câu nói ấy như đánh sụp mọi hi vọng lấy lại tinh thần cho Gionxy của Xiu, cô chỉ còn biết thốt lên, gục đầu xuống lòng bạn mà khóc. Gionxy đã không còn biết đến hi vọng, cô mệt mỏi, chán ngán, và cô đặt cuộc đời mình vào chiếc lá thường xuân yếu ớt cuối cùng. Nhưng ngày lại qua ngày, một đêm cơn bão tuyết bất chợt ghé thăm một cách giữ dội khi phố, đêm ấy, nằm trong chăn ấm mà vẫn không khỏi rung mình bởi tiếng gió rút và tiếng cành cây rơi. Gionxy đã chắc rằng, những chiếc lá không thể hứng chịu được gì, nhưng rồi, sáng hôm sau khi con mắt chết của cô ra lệnh cho Xiu kéo rèm cửa lên để cô được khẳng định chiếc lá cuối cùng đã rơi thì một điều kì diệu đã xảy ra. Trên cành cây khẳng khia, trơ trịu, vẫn còn có một chiếc lá cuối cùng đang cố bám lấy. Đó là một chiếc lá vàng đã úa nhưng phần cuống vẫn còn nguyên màu xanh, cố bám cuống cách đất tầm sáu thước. Và ngày hôm sau, chiếc lá ấy vẫn như vậy khi trải qua thêm một đem bão tuyết. Gionxy nhìn chiếc lá và nhận ra sự ngu ngốc của bản thân, cô bắt đầu phấn chấn trở lại, vui vẻ hơn, muốn ăn hơn, muốn sống hơn và nghĩ về ước mơ khi khỏi bệnh. Cô nghĩ mình cần nghị lực như chiếc lá kia và cô đã thắng, không bao lâu, căn bệnh gục ngã trước sự lạc quan của cô. Cô khỏe lại.

Khi ấy, cô mới được Xiu nói cho biết một sự thật về chiếc lá kiên cường cuối cùng ia, nó không phải là chiếc lá thực mà là một kiệt tác của cụ Bơ- men. Cụ Bơ- men đã sáu mươi tuổi, là hàng xóm của hai cô gái và cũng là họa sĩ nghiệp dư, cả đời ông luôn khao khác vẽ được một bức tranh tuyệt diệu nhưng bao năm vẫn chưa thực hiện được mơ ước. Ông là một người tiếp xúc gần sẽ nhận thấy sự nhân hậu và dịu dàng, ông hiểu và khá thương hai cô gái trẻ, chẳn biết tự bao giờ, họ giống như tình thân. Biết được chuyện của Gionxy, cụ Bơ- men đã tự mình trong đêm mưa bão ấy, bắc thang thực hiện kiệt tác duy nhất và cuối cùng của cuộc đời mình, một chiếc lá thường xuân sinh động mang đầy nhựa sống. Sau đó cụ bị viêm phổi và mất. Cụ đã hi sinh minh để hoàn thành kiệt tác vị nhân sinh tuyệt vời và để cứu sống một cô họa sĩ trẻ. Quả thực đã không ai nhận ra đó là tranh vẽ vì nó sống động như tấm lòng của cụ và chan chứa tình người.

Câu chuyện mang theo những thông điệp nhân sinh cao cả sâu sắc được viết trên màu xanh của lá về tình yêu thương con người, yêu sự sống, về nghệ thuật và về niềm tin. Thật là đáng cảm động.

Kể lại một câu chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích – Bài làm 7

Ngày xưa, ở một làng quê nọ, có một lão phú tuy giàu có nhưng nổi tiếng keo kiệt. Lão có một cô con gái vô cùng xinh đẹp. Một ngày nọ, lão muốn thuê một đầy tớ trai để gây dựng sự nghiệp. Thấy một anh nông dân chăm chỉ, hay lam hay làm, lão liền tỏ ý thuê anh hòng lợi dụng: “ Bây giờ, mày về làm việc cho tao. Mấy nữa, nhà cửa có đủ rồi, tao gả con gái tao cho.” Nghe thấy thế, vốn bản tính thật thà, tin người, anh nông dân đồng ý ngay. Ngày ngày, anh chăm chỉ cày thuê cuốc mướn, làm việc không kể ngày đêm. Ba năm sau, anh giúp cho nhà lão phú giàu lên như diều gặp gió, nhà của đầy đủ, khá giả nhất vùng.

Có tiền rồi, lão phú liền lật lọng, chối bỏ lời hứa hẹn năm xưa với anh nông dân nghèo. Lão gả con gái cho một gia đình giàu có khác ở làng bên với hi vọng kết nghĩa thông gia.

Hôm trước ngày cưới, vì sợ anh phát hiện ra mưu đồ của mình phá ngày trọng đại, lão thủ thỉ với anh rằng: “ Con ơi, bây giờ gia đình ta đủ cả rồi. Con cũng đã làm việc chăm chỉ giúp nhà ta. Nhưng để lấy con gái ta, thì con cũng sắp chút lễ nghĩa làm của hồi môn. Nay ta bảo con, lên rừng, mang cho ta cây tre đủ trăm đốt về đây, ta gả con gái cho.”  Nghe được thế, anh nông dân như mở cờ trong bụng.

Sáng sớm hôm sau, anh vui vẻ vác rìu vào rừng tìm cây tre trăm đốt.  Nhưng đi từ sáng đến trưa vẫn không tìm thấy cây tre nào cao tận trăm đốt cả. Nhiều nhất, cây tre cũng chỉ vài chục đốt. Anh cứ hì hụi tìm kiếm không biết mệt mỏi, mà không hề hay biết rằng ở nhà lão phú ông đang cho mở cỗ linh đình gả con gái cho nhà giàu. Đến quá trưa vẫn không tìm thấy, anh nông dân mệt mỏi, ngồi thụt xuống gốc cây bật khóc.

Bỗng nhòa lên trước mắt anh hình ảnh một ông lão tóc bạc trắng như cước nở nụ cười hiền từ giữa làn khói trắng. Ông ôn tồn cất tiếng hỏi:

– Ta là Bụt đến giúp con. Làm sao con khóc?

Anh nông dân ngỡ ngàng gạt nước mắt đáp lời:

– Thưa Bụt, ông chủ con bắt con đi tìm cây tre trăm đốt, mà từ sáng tới giờ con vẫn không tìm thấy cây nào cao trăm đốt cả. Nếu không tìm được, con sẽ không thể về gặp ông chủ và lấy vợ được ạ.

– Được rồi. Con đừng khóc nữa, ta sẽ giúp con. Con hãy đi chặt đủ một trăm đốt tre về đây rồi hô to: “Khắc nhập”, chúng sẽ tạo thành cây tre trăm đốt. – Nói xong, bụt liền biến mất trong sự cảm tạ của anh nông dân.

Anh làm y như những gì Bụt dặn, hô to “khắc nhập” thế là một trăm đốt tre dời dạc đã liền thành một khối ngay ngắn. Vui sướng, anh hồ hởi khiêng cây tre mang về. Nhưng cây tre dài quá, va hết vào cây này đến cây khác, anh loay hoay mãi cũng không khiêng về nổi. Buồn bực, anh bật khóc. Một lần nữa, Bụt hiện lên “Đã có cây tre trăm đốt rồi, làm sao con khóc?” Anh nông dân kể lại chuyện cho Bụt nghe. Bụt cười hiền hậu:

– Bây giờ con chỉ cần hô “Khắc xuất” thì các dố tre sẽ lại rời ra như cũ. Con bó lại đem về.

Anh nông dân hạnh phúc làm theo và mang được một trăm dốt tre về đến nhà. Về đến nơi, anh mới phát hiện ra mình bị lừa, quan viên hai họ đang chúc phúc linh đình tại nhà. Lão phú ông thấy anh đầy tớ đem cây tre trăm đốt trở về tò mò liền chạy ra xem. Nhân cơ hội này, anh nông dân hô “khác nhập” dính luôn người lão phú ông lên cây tre. Thấy vậy, lão thông gia hốt hoảng chạy đến kéo phú ông ra nhưng không thể được. Anh nông dân tiếp tục hô “khắc nhập” khiến cả hai lão dính chặt vào cây tre. Cứ như vậy, hết người này đến người kia kéo vào giúp nhưng đều bị dính vào cây tre tạo nên một cnhr tượng nhốn nháo hỗn độn.

Quá sợ hãi, lão phú ông rối rít xin tha mạng và hứa sẽ gả con gái của mình cho anh nông dân. Anh liền hô “Khắc xuất” giúp cho mọi người trở về trạng thái bình thường.

Kể từ đó, lão phú ông tham lam học được một bài học thích đang không dám tham lam, keo kiệt nữa. Còn anh nông dân nghèo ngày xưa nay đã lấy được cô vợ xinh đẹp, hiền thảo, sống hạnh phúc trong tình yêu thương của tất cả mọi người.

Hi vọng với những bài văn mẫu trên cũng giúp cho các em có thêm những ý tưởng để viết bài tốt hơn. Hãy cùng tham khảo các bài văn mẫu trên để tự trau dồi kiến thức cho em để viết bài viết sâu sắc hơn.

Minh Nguyệt

Từ khóa tìm kiếm:

  • Kể về 1 truyện cổ tích hoặc 1 truyện ngắn mà anh chị yêu thích
DMCA.com Protection Status